Sinh hoạt dưới cờ và kể câu chuyện về học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh tuần 11

Trụ sở chính: Số 153 Xô Viết Nghệ Tĩnh, phường Gia Định, Thành phố Hồ Chí Minh.

Bác Hồ gắn Huy hiệu Điện Biên cho bộ đội xuất sắc (19-12-1954)

          Phòng Bảo hiểm thất nghiệp kể chuyện về Bác, vào sáng thứ Hai, ngày 16 tháng 03 năm 2026, với tiêu đề “Tình cảm của Bác Hồ đối với đoàn viên, thanh niên Việt Nam” bài kể chuyện có nội dung như sau:

          Sinh thời, Bác Hồ luôn quan tâm đến thanh niên, học sinh, sinh viên. Tình cảm của Bác Hồ đối với thế hệ trẻ, học sinh, sinh viên nước ta như cha đối với con, Bác đối với cháu. Công ơn của Người và của Đảng đối với học sinh, sinh viên nước ta như trời cao biển rộng. Trong Thư gửi thanh niên và nhi đồng toàn quốc nhân dịp Tết Nguyên đán năm 1946, Người viết: "Một năm khởi đầu từ mùa xuân. Một đời khởi đầu từ tuổi trẻ. Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội". Bác đánh giá cao vai trò của thanh niên, học sinh, sinh viên với tư cách là một lực lượng hăng hái trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc: "Thanh niên sẽ làm chủ nước nhà. Phải học tập mãi, tiến bộ mãi, mới thật là thanh niên" và "Thanh niên ta rất hăng hái. Ta biết hợp lòng hăng hái đó lại và dìu dắt đúng đắn thì thanh niên sẽ thành một lực lượng rất mạnh mẽ".

    Trong thư gửi cho học sinh nhân ngày khai trường mùa thu năm 1945, Bác Hồ đã dạy: "Từ giờ phút này trở đi, các cháu được hưởng một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam ... Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không, dân tộc Việt Nam có được vẻ vang sánh vai các cường quốc năm châu hay không chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu".

    Tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ II của Đoàn được triệu tập từ 25/10/1956 đến 04/11/1956 tại Hà Nội, Bác Hồ đã đến dự. Tại Đại hội, Người ân cần căn dặn đoàn viên, học sinh, sinh viên là: "Muốn đoàn kết củng cố và phát triển thì tất cả đoàn viên phải làm gương mẫu:

           - Phải giữ vững đạo đức cách mạng: phải khiêm tốn, cần cù hăng hái, dũng cảm. Phải tránh tư tưởng kiêu ngạo, công thần, tự tư, tự lợi.

           - Phải xung phong trong mọi công tác; xung phong là phải đi trước, làm trước để lôi cuốn quần chúng, chứ không phải là xa rời quần chúng.

- Phải cố gắng học tập chính trị, văn hoá, nghề nghiệp để tiến bộ mãi, để sẵn sàng trở thành cán bộ tốt, đảng viên tốt.

- Phải rèn luyện thân thể cho khoẻ mạnh, khoẻ mạnh thì mới đủ sức để tham gia một cách dẻo dai, bền bỉ những công việc ích nước, dân".

          Ý nghĩa câu chuyện và bài học kinh nghiệm

          Trải qua gần 95 năm (26/3/1931-26/3/2026) đấu tranh oanh liệt, Đoàn thanh niên, Hội sinh viên và đoàn viên, thanh niên Việt Nam luôn được sự lãnh đạo chăm sóc trực tiếp của Đảng và Bác Hồ. Đánh giá đúng đắn khả năng cách mạng to lớn của thanh niên, học sinh, sinh viên, Đảng ta và Bác Hồ kính yêu đặc biệt quan tâm tổ chức, bồi dưỡng đoàn viên, thanh niên, học sinh, sinh viên thành đội quân xung kích của cách mạng, lực lượng hậu bị của Đảng nhằm kế tục trung thành và xuất sắc sự nghiệp của giai cấp và dân tộc. Từ "Bức thư tâm huyết" gửi thanh niên Việt Nam hồi đầu thế kỷ đến lời "Di chúc" cuối cùng, Bác Hồ luôn giành cho học sinh, sinh viên Việt Nam tình cảm thương yêu trìu mến và sự chăm sóc ân cần lớn lao. Tình cảm của Bác Hồ đối với thế hệ trẻ, học sinh, sinh viên nước ta như cha đối với con, Bác đối với cháu. Công ơn của Người và của Đảng đối với học sinh, sinh viên nước ta như trời cao biển rộng. Tên tuổi, cuộc đời và sự nghiệp cách mạng của Người mãi mãi khắc sâu trong muôn triệu trái tim của các thế hệ học sinh, sinh viên nguyện chiến đấu và chiến thắng dưới ngọn cờ vẻ vang của Người.

Sinh hoạt dưới cờ và kể chuyện về Bác Hồ vào sáng thứ Hai (tuần 11)

Phòng Bảo hiểm thất nghiệp

Người soạn: Nguyễn Toàn Tiến

Người kể: Nguyễn Trung Thu

Nguồn: (“Tình cảm của Bác Hồ đối với đoàn viên, thanh niên Việt Nam” của trang thông tin điện tử Viện kiểm sát Nhân dân Thành phố Cần Thơ)

 

Trụ sở 2: số 369 Đại lộ Bình Dương, phường Thuận Giao, Thành phố Hồ Chí Minh.

Chủ tịch Hồ Chí Minh nói chuyện với các cán bộ, chiến sỹ đơn vị 600 tại Nà Đỏng - Trung Sơn, 1953

Phòng Bảo hiểm thất nghiệp kể chuyện về Bác, vào sáng thứ Hai, ngày 16 tháng 03 năm 2026, với mẫu chuyện kể Chiếc đồng hồ” câu chuyện có nội dung như sau:

Giữa mùa thu năm 1954, Bác đến thăm Hội nghị rút kinh nghiệm cải cách ruộng đất ở Hà Bắc. Tại hội nghị, được biết có lệnh của Trung ương rút bớt một số cán bộ đi học lớp tiếp quản thủ đô. Ai nấy cũng đều háo hức muốn đi, nhất là những người quê ở Hà Nội. Bao năm xa nhà, nhớ thủ đô, nay được dịp về công tác, ai ai cũng có nguyện vọng được đề nghị cấp trên chiếu cố. Tư tưởng cán bộ dự hội nghị có nhiều phân tán. Ban lãnh đạo ít nhiều thấy khó xử. Lúc đó, Bác lên diễn đàn, giữa mùa thu nhưng trời vẫn còn nóng, mồ hôi ướt đẫm hai bên vai áo nâu của Bác, Bác hiền từ nhìn khắp hội trường và nói chuyện về tình hình thời sự. Khi nói đến nhiệm vụ của toàn Đảng trong lúc này, Bác bỗng rút trong túi áo giơ ra một chiếc đồng hồ quả quýt và hỏi các đồng chí cán bộ trong hội trường từng câu hỏi về chức năng của từng bộ phận trong chiếc đồng hồ. Ai cũng đồng thanh trả lời đúng hết các câu hỏi của Bác. Đến câu hỏi:

- Trong cái đồng hồ, bộ phận nào là quan trọng? Khi mọi người còn đang suy nghĩ thì Bác lại hỏi:

- Trong cái đồng hồ, bỏ một bộ phận đi có được không?

- Thưa không được ạ.

Nghe mọi người trả lời, Bác bèn giơ cao chiếc đồng hồ lên và kết luận:

- Các chú ạ, các bộ phận của một chiếc đồng hồ cũng ví như các cơ quan của một Nhà nước, như các nhiệm vụ của cách mạng. Đã là nhiệm vụ của cách mạng thì đều là quan trọng, điều cần phải làm. Các chú thử nghĩ xem: trong một chiếc đồng hồ mà anh kim đòi làm anh chữ số, anh máy lại đòi ra ngoài làm cái mặt đồng hồ… cứ tranh nhau chỗ đứng như thế thì còn là cái đồng hồ được không?

Chỉ trong ít phút ngắn ngủi, câu chuyện chiếc đồng hồ của Bác đã khiến cho ai nấy đều thấm thía, tự đánh tan được những suy nghĩ riêng tư của mình.

Chiếc đồng hồ quả quýt còn là một hiện vật vô giá thể hiện tình cảm Quốc tế đối với Bác, đó là chiếc đồng hồ do Tổ chức Quốc tế “Cứu Tế đỏ” tặng, Bác luôn giữ nó trong mình, trong những năm tháng bị cầm tù gian khổ cho đến ngày Việt Nam giành được độc lập.

Ý nghĩa câu chuyện

Đối với mỗi cơ quan, đơn vị cũng giống như một chiếc đồng hồ. Mỗi cá nhân, mỗi phòng, ban là một bộ phận không thể thiếu. Mỗi người đều có nhiệm vụ riêng, dù lớn hay nhỏ nhưng đều góp phần quan trọng vào hoạt động chung của tập thể. Khi mỗi cá nhân nỗ lực hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình, đồng thời đoàn kết, hỗ trợ lẫn nhau thì tập thể sẽ vận hành nhịp nhàng, hiệu quả.

Từ câu chuyện chiếc đồng hồ, Bác đã gửi gắm bài học sâu sắc về tinh thần đoàn kết trong mỗi cơ quan, đơn vị và trong cả quốc gia, cũng như tình đoàn kết quốc tế. Đoàn kết để ổn định, để đổi mới và sáng tạo, để làm nên thành công, bởi lẽ:

“Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết

Thành công, thành công, đại thành công”.

Liên hệ thực tiễn

Từ bài học đó, mỗi viên chức, người lao động cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình khi được phân công nhiệm vụ; chủ động, sáng tạo, dám nghĩ, dám làm, nỗ lực hoàn thành công việc với tinh thần trách nhiệm cao nhất; luôn đặt lợi ích tập thể và nhiệm vụ chung lên hàng đầu.

Đối với viên chức, người lao động của Trung tâm Dịch vụ việc làm Thành phố Hồ Chí Minh, khi tiếp xúc và làm việc với người dân cần giữ thái độ niềm nở, hòa nhã, lắng nghe ý kiến góp ý của người dân để không ngừng hoàn thiện bản thân, nâng cao chất lượng phục vụ và hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Sinh hoạt dưới cờ và kể chuyện về Bác Hồ vào sáng thứ Hai (tuần 11)

Phòng Bảo hiểm thất nghiệp

Người soạn: Nguyễn Thị Thơm

Người kể: Nguyễn Thị Thơm

Nguồn: (Theo Chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh)

 

Trụ sở 3: số 764 Cách Mạng Tháng Tám, phường Bà Rịa, Thành phố Hồ Chí Minh.

Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng Tổng Bí thư Trường Chinh, Phó Thủ tướng Phạm Văn Đồng và Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại VPCTP - TTP

            Phòng Công nghệ thông tin – Truyền thông kể chuyện về Bác, vào sáng thứ Hai, ngày 16 tháng 3 năm 2026, với tiêu đề “Hai bàn tay” câu chuyện có nội dung như sau:

            Năm 1911, năm ấy Bác còn trẻ lắm mới khoảng 21 tuổi. Một hôm anh Ba – tên của Bác hồi ấy, cùng một người bạn đi dạo khắp thành phố Sài Gòn, rồi bỗng đột nhiên anh Ba hỏi người bạn cùng đi:

            – Anh Lê, anh có yêu nước không?

            Người bạn đột nhiên đáp:

            – Tất nhiên là có chứ!

            Anh Ba hỏi tiếp:

            – Anh có thể giữ bí mật không?

            Người bạn đáp:

            – Có

            Anh Ba nói tiếp:

            – Tôi muốn đi ra nước ngoài, xem nước Pháp và các nước khác. Sau khi xem xét họ làm như thế nào, Tôi sẽ trở về giúp đồng bào chúng ta. Nhưng đi một mình, thật ra cũng có nhiều mạo hiểm, ví như đau ốm… Anh muốn đi với tôi không?

Anh Lê đáp:

– Nhưng bạn ơi! Chúng ta lấy đâu ra tiền mà đi?

 Đây, tiền đây – anh Ba vừa nói vừa giơ hai bàn tay. Chúng ta sẽ làm việc, chúng ta sẽ làm bất cứ việc gì mà sống và để đi. Anh cùng đi với tôi chứ?

Bị lôi cuốn vì lòng hăng hái của Bác, người bạn đồng ý. Nhưng sau khi suy nghĩ kĩ về cuộc đi có vẻ phiêu lưu, anh Lê không có đủ can đảm để giữ lời hứa. Còn Bác Hồ đã đi ra nước ngoài bằng chính đôi bàn tay của mình. Bác đã làm nhiều nghề khác nhau: Phụ bếp, bồi bàn, quét tuyết… và đi khắp năm châu, bốn biển để tìm con đường cứu dân, cứu nước khỏi ách đô hộ của thực dân phong kiến, giải phóng cho dân tộc.

Ý nghĩa của câu chuyện

Qua Câu chuyện "Hai bàn tay" của Bác Hồ cho các thế hệ chúng ta thấy được để có được sự nghiệp vĩ đại như ngày hôm nay chỉ bắt đầu từ một ý nghĩ rất đơn giản và quyết định táo bạo của Bác từ thời còn là một vị thanh niên không ai biết đến. Câu chuyện ngắn gọn nhưng lại là một hình ảnh mang tính biểu trưng rất đậm nét về tinh thần lao động của Người; ẩn chứa đằng sau hành động ấy, là cả một hành động yêu nước thiết tha, một ý chí kiên định, dũng cảm và sáng suốt, quyết chí đi tìm con đường cứu nước giải phóng dân tộc thoát khỏi ách thống trị của thực dân Pháp, mà bao đời nay các bậc cách mạng tiền bối vẫn chưa làm được. Người biết, con đường ở phía trước còn dài, rất gian lao, vất vả nhưng Người vẫn vững niềm tin vào con đường chính nghĩa, tin vào sức lao động chân chính của mình. Chúng ta càng thấy rõ ý chí quyết tâm của Bác về hướng đi và ý chí căm thù giặc ngoại xâm đã giày xéo lên quê hương đất nước. Câu chuyện trên là một sự khẳng định ý chí ban đầu về lòng yêu nước, đến cả đời hoạt động cách mạng của Bác.

Liên hệ thực tiễn và trong công việc

Tấm gương của Bác luôn là bài học quý để viên chức, người lao động Trung tâm học tập suốt đời, đồng thời có ý thức rõ hơn về mình, nhất là những hạn chế của bản thân mà cần phải có nhiều cố gắng học tập và rèn luyện theo tấm gương đạo đức của Người.

Mỗi viên chức, người lao động tại Trung tâm phải thường xuyên rèn đức, luyện tài, có lý tưởng sống và ý chí tự lực tự cường, bằng sức lao động chân chính. Phải xác định rõ lý tưởng sống là cống hiến, là tận tâm, tận lực dể phục vụ nhân dân. Trong lao động phải xuất phát từ mục tiêu trong sáng, làm việc phải có ý chí quyết tâm. vì ý chí đó là một đức tính cần nhất trong những lúc khó khăn.

Trong công việc, phải kiên trì làm từ những việc nhỏ, đến việc lớn, từ những việc đơn giản đến phức tạp. Sống luôn cầu tiến bộ, vươn lên bằng ý chí, bằng đôi bàn tay hăng say lao động thì mọi việc mới đem lại hiệu quả cao. Thực hiện nhiệm vụ được giao với tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm vì lợi ích chung của tập thể và của Nhân dân, đoàn kết nội bộ, quan tâm, chia sẻ và hỗ trợ lẫn nhau trong công việc cũng như trong cuộc sống, góp phần giữ vững uy tín và hiệu quả hoạt động của tập thể. Bên cạnh đó ta cũng không ngừng nâng cao phẩm chất chính trị, đạo đức cách mạng, và phải thường xuyên học tập để không ngừng nâng cao trình độ chuyên môn, nghiệp vụ của bản thân để góp sức cho công việc.

Sinh hoạt dưới cờ và kể chuyện về Bác Hồ vào sáng thứ Hai (tuần 11)

Phòng Công nghệ thông tin – Truyền thông

Người soạn: Trần Thị Kim Oanh

Người kể: Trần Thị Kim Oanh

Nguồn: (Theo 117 Chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, Ban Tuyên giáo TW, Nxb. CTQG - 2007)