Sinh hoạt dưới cờ và kể câu chuyện về học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh tuần 09
Trụ sở chính: Số 153 Xô Viết Nghệ Tĩnh, phường Gia Định, Thành phố Hồ Chí Minh.

Chủ tịch Hồ Chí Minh nói chuyện với các cán bộ, chiến sỹ đơn vị 600 tại Nà Đỏng - Trung Sơn, 1953
Phòng Công nghệ thông tin – truyền thông kể chuyện về Bác, vào sáng thứ Hai, ngày 02 tháng 3 năm 2026 với tiêu đề “Bài học về sự công bằng” bài kể chuyện có nội dung như sau:
Trong những ngày sống ở Việt Bắc, mỗi lần Bác đi công tác đều có hai đồng chí đi cùng. Vì sợ Bác mệt, nên hai đồng chí định mang hộ ba lô cho Bác, nhưng Bác nói:
– Đi đường rừng, leo núi ai mà chẳng mệt, tập trung đồ vật cho một người mang đi thì người đó càng chóng mệt. Cứ phân ra mỗi người mang một ít.
Khi mọi thứ đã được phân ra cho vào 3 ba lô rồi, Bác còn hỏi thêm:
– Các chú đã chia đều rồi chứ? Hai đồng chí trả lời:
– Thưa Bác, rồi ạ.
Ba người lên đường, qua một chặng, mọi người dừng chân, Bác đến chỗ đồng chí bên cạnh, xách chiếc ba lô lên.
– Tại sao ba lô của chú nặng mà Bác lại nhẹ?
Sau đó, Bác mở cả 3 chiếc ba lô ra xem thì thấy ba lô của Bác nhẹ nhất, chỉ có chăn, màn. Bác không đồng ý và nói:
– Chỉ có lao động thật sự mới đem lại hạnh phúc cho con người.
Hai đồng chí kia lại phải san đều các thứ vào 3 chiếc ba lô.

Ý nghĩa câu chuyện và bài học kinh nghiệm
Mặc dù là vị lãnh tụ vĩ đại, được nhân dân tôn kính, thế nhưng Bác lại luôn xem mình là “đầy tớ” của nhân dân, luôn muốn được bình đẳng như bao người dân khác. Bác không dựa vào địa vị của mình, không dựa vào quyền cao chức trọng để bắt nạt những kẻ yếu thế hơn. Câu chuyện cũng là bài học vô cùng ý nghĩa và sâu sắc dành cho tất cả chúng ta: Hãy luôn đối xử công bằng với tất cả mọi người

Sinh hoạt dưới cờ và kể chuyện về Bác Hồ vào sáng thứ Hai (tuần 09)
Phòng Công nghệ thông tin – truyền thông
Người soạn: Trần Thanh Ân
Người kể: Trần Thanh Ân
Nguồn: (Không gian văn hóa Hồ Chí Minh – Trường Tiểu học Tân Hưng Quận 7)
Trụ sở 2: số 369 Đại lộ Bình Dương, phường Thuận Giao, Thành phố Hồ Chí Minh.

Bác Hồ gặp gỡ thân mật các đại biểu dự Đại hội Chiến sỹ thi đua toàn quốc lần thứ I tại Kim Bình, 5/1952
Phòng Công nghệ thông tin – Truyền thông kể chuyện về Bác, vào sáng thứ Hai, ngày 02 tháng 3 năm 2026, với tiêu đề “Phải quan tâm đến mọi người hơn” câu chuyện có nội dung như sau:
Hội trường Đảng Nguyễn Ái Quốc còn ở căn cứ kháng chiến Việt Bắc, một lần Bác Hồ đến dự lễ bế giảng của trường. Xuống thăm nhà bếp, Bác thấy làm cỗ có vẻ linh đình, Bác nói với đồng chí phụ trách trường: “Này, bế mạc, chứ không phải “bế bụng” đâu nhé! Kháng chiến còn khó khăn lắm đấy, các chú ạ”.
Đến bữa ăn, thấy mâm cơm chỉ có một bát, một đôi đũa, Bác hỏi: “Thế Bác ăn với ai?”. Đồng chí phụ trách gãi đầu gãi tai: “Dạ, xin để Bác ăn riêng cho tiện…”. Bác ngắt lời: “Không tiện gì cả. Thế ra các chú muốn cho Bác ăn trên ngồi trước à?”. Và Bác đòi phải bê các món ăn của cán bộ, nhân viên nhà trường lên cho Bác xem, rồi Bác bảo kê thêm bàn ghế cho mọi người cùng ăn với Bác. Bố trí xong xuôi cả rồi, Bác mới vui vẻ, bảo mọi người: “Ngồi cả vào đây, ăn chung với Bác, ăn một mình thì Bác ăn sao được?”. Khi Bác lên nói chuyện với các học viên, đồng chí phụ trách trường giới thiệu: “Bác Hồ sẽ huấn thị cho chúng ta”. Bác cười mà bảo rằng: “Tôi nói chuyện với các đồng chí thôi, chứ có “huấn thị” gì đâu”.
Buổi tối, Bác ở lại trường để làm việc. Các đồng chí mang đến cho Bác chiếc đèn toạ đăng rất sáng. Khoảng 9-10h tối, Bác cầm đèn đó xuống văn phòng trường và bảo rằng: “Đèn này to, tốn dầu lắm! Bác còn làm việc khuya, một chiếc đèn con thôi cũng đủ. Các đồng chí đổi cho Bác chiếc đèn khác”.
Sáng sớm hôm sau, trước khi Bác chia tay trường, đồng chí phụ trách hỏi Bác có điều gì căn dặn thêm về công việc của trường. Người nói: “Tôi chỉ mong các đồng chí đừng quan tâm đến tôi quá mà phải quan tâm đến mọi người hơn”.

Ý nghĩa câu chuyện
Qua câu chuyện cho chúng ta thấy trong cuộc sống khi làm việc gì cũng phải nghĩ đến mọi người, đừng vì lợi ích riêng tư mà xem nhẹ quyền lợi của người khác, phải sống tiết kiệm quan tâm chia sẽ với mọi người để ai cũng được hạnh phúc. Câu chuyện thể hiện đức tính giản dị, gần gủi với nhân dân, thể hiện tình yêu thương con người, suốt đời lo cho dân ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành.

Bài học kinh nghiệm
Là nhân viên Trung tâm DVVL tp HCM, chúng ta phải lấy người lao động và doanh nghiệp làm trung tâm. Phục vụ tận tình, bình đẳng, không gây phiền hà, gần gũi, biết lắng nghe và tôn trọng người dân.
Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí, sử dụng hiệu quả nguồn lực Nhà nước.
Đặt lợi ích tập thể lên trên cá nhân; phối hợp tốt giữa các bộ phận, cùng hoàn thành nhiệm vụ chung của đơn vị.
Sinh hoạt dưới cờ và kể chuyện về Bác Hồ vào sáng thứ Hai (tuần 09)
Phòng Công nghệ thông tin – Truyền thông
Người soạn: Hồ Nguyễn Phương Uyên
Người kể: Hồ Nguyễn Phương Uyên
Nguồn: (Theo 117 Chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh (Ban Tuyên giáo TW, Nxb. CTQG – 2007))
Trụ sở 3: số 764 Cách Mạng Tháng Tám, phường Bà Rịa, Thành phố Hồ Chí Minh.

Cán bộ, nhân viên VPCP-TTP và các cháu thiếu nhi chụp ảnh lưu niệm cùng Người nhân dịp sinh nhật lần 60 Chủ tịch Hồ Chí Minh
Phòng Dịch vụ việc làm – Hỗ trợ đào tạo kể chuyện về Bác, vào sáng thứ Hai, ngày 02 tháng 3 năm 2026, với tiêu đề “Bác Hồ đến với các cháu mồ côi ở trại Kim Đồng” câu chuyện có nội dung như sau:
Một sáng đẹp trời, Bác Hồ đã đến với các cháu trại Kim Đồng. Ngay từ phút đặt chân đến cổng trại nhìn bờ rào dăng dây thép gai, trong mắt Bác hiện lên sự nhức
nhối. Nói với các cán bộ phụ trách, giọng Bác nhẹ nhàng, nhưng vô cùng thấm
thía:
- Đây là nơi nuôi dạy các cháu mồ côi, được mang tên liệt sĩ Kim Đồng, sao các cô, các chú lại rào dây thép gai như nhà tù thế này?
Chú Thuận thưa:
- Dạ thưa Bác, cơ ngơi của thời đại cũ để lại đấy ạ!
- Bác lắc đầu: Các cô, các chú phải tháo gỡ đám dây thép gai ngay. Chế độ cũ nhóm các cháu vào đây, chúng ta tiếp tục nuôi dạy vì tương lai các cháu. Bác đi vào từng căn phòng ở, phòng ăn, phòng học, nơi các cháu vui chơi. Bác khen: “Được cái gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng còn, Bác hỏi cán bộ phụ trách trại - còn thế nào, các cô, các chú biết không?”.
- Mọi người nhìn Bác, vừa xúc động vừa lúng túng. rồi chú Thuận mạnh dạn đáp?
- Thưa Bác, các cháu ở trại còn chật chội ạ.
Bác Hồ mỉm cười:
- Chú nói mới đúng có một phần nhỏ thôi. Đối với các cháu mồ côi, điều lớn nhất là phải bù đắp tình thương. Các cháu đã không còn bố, mẹ thì các cô, các chú ở đây là bố, là mẹ các cháu. Các cô các chú nuôi, dạy các cháu phải đem cả tấm lòng làm mẹ, làm cha mà cư xử, mà săn sóc, mà dạy bảo. Bác thấy ở đây, đối với các cháu còn có vẻ “trại lính”, thiếu cái ấm cúng của gia đình. Dạy bảo các cháu vào khuôn phép, sống có kỷ luật trật tự là đúng. Nhưng không được để các cháu mất cái hồn nhiên, mất cái vui tươi, thoải mái. Đừng biến các cháu thành các “ông cụ non”. Các cô, các chú phải làm sao cho các cháu thấy trại Kim Đồng là gia đình của các cháu, đi xa các cháu nhớ, lúc ở nhà các cháu vui. Được như vậy thì cần gì phải rào dây thép gai, phải canh phòng nghiêm ngặt với các cháu?
Bác lại hỏi:
- Những cháu kém có nhiều không?
- Thưa Bác, còn nhiều lắm ạ.
- Nhiều là bao nhiêu?
Đồng chí phụ trách hơi bối rối. Bác nói ngay:
- Quản lý các cháu thì cần biết cụ thể từng cháu một, biết chắc chắn cái dở, cái hay của mỗi đứa. Có vậy, thì dạy mới có kết quả tốt.
Bác bảo chú Thuận đứng bên:
- Cho Bác gặp cháu nào kém nhất trại.
Em Quốc đứng khoanh tay trước mặt Bác, Bác cúi xuống vuốt nhè nhẹ tóc em. Bác hỏi:
- Tên cháu là gì?
- Thưa Bác, tên cháu là Quốc lủi ạ!
Bác nhìn em, ái ngại:
- Ai đặt cho cháu cái tên ấy?
- Dạ thưa, các bạn gọi cháu thế ạ.
- Vì sao các bạn gọi cháu là Quốc lủi?
- Thưa Bác... Cháu... Cháu hay trốn trại. Cháu chui qua hàng rào, lủi vào các ngõ phố ạ.
- Sao cháu không chịu ở trong trại mà trốn ra ngoài?
- Thưa Bác… ở trong trại khổ cực lắm ạ.
- Khổ cực thế nào?
- Dạ chúng cháu bị gò bó đủ thứ ạ.
- Cháu nói rõ sự gò bó cho Bác nghe nào?
Quốc nhìn Bác Hồ mà nước mắt trào ra, nghẹn ngào không nói lên lời.
Bác xoa đầu em, Bác đã hiểu thấu tất cả, dù em chưa nói ra được những điều muốn thưa với Bác, Bác khuyên Quốc: “Từ nay cháu phải phấn đấu bỏ cái tên “lủi”, giữ lại cái tên Quốc...”. Nước mắt càng giàn giụa trên hai má Quốc.
Bác Hồ cầm tay em Quốc đi ra chỗ cả trại đang tập hợp đón đợi Bác.
Bác thân mật kể cho các em nghe một số gương tốt của thiếu nhi trong kháng chiến chống Pháp, gương tốt của thiếu nhi ở Liên Xô và các nước bạn. Các em đã không cầm được nước mắt khi nghe Bác kể về thời niên thiếu của Bác, Bác đã từng thèm một cái đồ chơi, ước ao một bộ quần áo mới để ăn mặc Tết. Bác cũng đã mồ côi mẹ từ năm lên chín, lên mười. Bác đã phải bế em đi xin sữa sau ngày mẹ qua đời.
Bác căn dặn các em như ông dặn cháu:
- Các cháu phải vâng lời các cô, các chú phụ trách. Thiếu nhi thì phải ngoan, phải thật thà, lễ phép với người lớn, kính trọng người già, giúp đỡ người tàn tật yếu đau.
- Các cháu ở trong tập thể với nhau càng phải thương yêu nhau như anh chị em ruột thịt. Và phải dũng cảm sửa chữa những khuyết điểm, những thói hư tật xấu để lớn lên làm người chủ của đất nước, đừng để mình là cái gánh nặng của xã hội...
Rồi bác bảo:
- Các cháu có hứa làm được điều Bác căn dặn không nào?
Một tiếng “có” vang lên, đều khắp và sôi nổi. Bác còn dặn thêm các em là, noi gương dũng cảm của liệt sĩ Kim Đồng trong học tập và rèn luyện, em nào đạt kết quả tốt, được ban phụ trách báo lên Bác, Bác sẽ gửi phần thưởng. Và Bác thân mật hẹn: “Nếu cả trại cùng tiến bộ vượt bậc, Bác sẽ còn về thăm các cháu nhiều lần nữa”.
Ngày hôm ấy, Bác đã để lại rất nhiều quà để chia cho các em. Nhận phần quà của Bác cho, nhiều em đã không ăn, cất làm kỷ niệm.
Từ hôm đó trong từng đôi mắt của các em, ngời lên niềm vui nhận quà Bác. Em Quốc không lủi ra ngoài trại nữa, mà giữ gìn mình như giữ gìn kỷ niệm quà Bác trong trái tim.

Ý nghĩa của câu chuyện
- Thứ nhất câu chuyện thể hiện tấm lòng nhân ái bao la của Hồ Chí Minh đối với thiếu nhi, đặc biệt là những em nhỏ mồ côi có hoàn cảnh khó khăn. Bác không chỉ đến thăm mà còn ân cần hỏi han, động viên, căn dặn các cháu phải chăm ngoan, học giỏi. Điều đó cho thấy Bác luôn quan tâm đến từng số phận nhỏ bé và coi các em như con cháu trong gia đình.
- Thứ hai, câu chuyện khẳng định niềm tin và sự kỳ vọng của Bác vào thế hệ trẻ – những chủ nhân tương lai của đất nước. Qua lời dạy của Bác, các em hiểu rằng dù hoàn cảnh khó khăn vẫn phải cố gắng vươn lên, rèn luyện đạo đức và học tập tốt để trở thành người có ích cho xã hội.
- Cuối cùng, câu chuyện còn giáo dục mỗi chúng ta bài học về lòng yêu thương, sự sẻ chia và trách nhiệm của cộng đồng đối với trẻ em, đặc biệt là trẻ em mồ côi. Đồng thời, hình ảnh Bác giản dị, gần gũi càng làm nổi bật phẩm chất cao đẹp của một vị lãnh tụ hết lòng vì nhân dân.

Liên hệ thực tiễn và trong công việc
Câu chuyện “Bác Hồ đến với các cháu mồ côi ở trại Kim Đồng” không chỉ là bài học về lòng nhân ái mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm phục vụ nhân dân bằng trái tim và hành động cụ thể.
Vận dụng vào thực tiễn Trung tâm Dịch vụ việc làm, mỗi viên chức và người lao động cần học tập ở Bác phong cách gần gũi, tận tụy, trách nhiệm và hết lòng vì người dân – đặc biệt là những người đang gặp khó khăn trong tìm kiếm việc làm. Viên chức, người lao động Trung tâm cần nâng cao ý thức trách nhiệm trong từng nhiệm vụ được giao; Chủ động học hỏi để nâng cao chuyên môn, phục vụ người lao động tốt hơn; Rèn luyện thái độ giao tiếp chuẩn mực, nhẹ nhàng, tận tình; Luôn tự nhắc mình làm việc không chỉ bằng quy định mà bằng tinh thần phục vụ nhân dân. Từ đó góp phần nâng cao chất lượng phục vụ, hỗ trợ người lao động ổn định cuộc sống.

Sinh hoạt dưới cờ và kể chuyện về Bác Hồ vào sáng thứ Hai (tuần 09)
Phòng Dịch vụ việc làm – Hỗ trợ đào tạo
Người soạn: Trần Hùng Hậu
Người kể: Trần Hùng Hậu
Nguồn: (Theo 117 Chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, Ban Tuyên giáo TW, Nxb. CTQG - 2007)
