Sinh hoạt dưới cờ và kể câu chuyện về học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh tuần 15
Trụ sở chính: Số 153 Xô Viết Nghệ Tĩnh, phường Gia Định, Thành phố Hồ Chí Minh.

-
Chủ tịch Hồ Chí Minh chụp ảnh cùng hai học trò xuất sắc của Người tại Văn phòng Chủ tịch phủ - Thủ tướng phủ
Phòng Công nghệ thông tin – Truyền thông kể chuyện về Bác, vào sáng thứ Hai, ngày 13 tháng 4 năm 2026, với tiêu đề “Bác Hồ với tinh thần tự học” bài kể chuyện có nội dung như sau:

Mùa hè năm 1911, Bác đặt chân lên đất Pháp, đối với Bác, kể từ thời điểm đó mọi việc từ sinh hoạt hàng ngày, tới công việc, nhằm tìm ra con đường cứu nước, cứu dân đều phải sử dụng tiếng Pháp. Vì thế, nếu không biết tiếng Pháp thì thật là “trở ngại lớn nhất trên con đường tìm đường cứu nước, cứu dân”. Bác đã đặt ra quyết tâm “Nhất định phải học nói, học học viết cho kỳ được” và Bác đã tìm ra được phương pháp học cho riêng mình dù trong hoàn cảnh thiếu thốn, khó khăn.
Ngay khi còn trên chuyến tàu sang Pháp (La-tu-sơ Tơ-rê-vin, dưới các tên Văn Ba) mỗi lúc rảnh rổi, Bác thường tìm đến hai người lính trẻ đi cùng chuyến tàu để học đọc và viết tiếng Pháp. Họ cho Bác mượn những quyển sách nhỏ in tiếng Pháp. Muốn biết rõ về cái gì, muốn biết đồ vật nào đó viết bằng tiếng Pháp như thế nào, Bác đều chỉ tay hỏi. Tối tối sau khi đi làm về, Bác ghi lại những từ mới vào. Học được chữ nào, Bác ghép chúng lại thành câu thực hành ngay.

Ban đầu, Bác tập ghép một vài từ, sau ghép thành đoạn, dần dần Người tập viết thành từng bài dài. Một thời gian sau, Bác tìm đến các tờ báo của Pháp để xin được viết bài đăng báo. Trong những lần gửi bài, Bác nói với mọi người trong Tòa soạn rằng: “Tôi rất sung sướng nếu bài viết này của tôi được đăng, nhưng dù thế nào cũng xin các đồng chí sửa lỗi tiếng Pháp cho tôi”. Sau mỗi lần bài viết của Bác được đăng báo, Bác vui mừng khôn xiết, và theo chỉ dẫn của những chủ bút Bác vẫn không quên xem lại từng câu từng chữ, xem bài viết của mình đúng sai chỗ nào, Toàn soạn báo đã sửa lại cho mình ra sao? Bác tập viết di viết lại, khi thì viết diễn giải ra cho dài, lúc là những đoạn ngắn cho súc tích.

Cứ sau mỗi ngày làm việc, dù công việc bận bịu tới đâu, Bác vẫn tranh thủ đọc vài trang tiểu thuyết, vừa để giải trí, thư giãn đầu óc lại vừa để trao dồi kiến thức. Bác tập viết những bài phóng sự. Sáng nào Bác cũng viết từ 5 giờ đến 6 giờ rưỡi, tới 7 giờ Bác lại bắt tay vào công việc. Dù trời nóng hay rét Bác cũng không nản chí. Thấm thoắt thời gian trôi đi, cho đến năm 1922, Bác đã trở thành chủ bút của tờ báo “Người cùng khổ” viết bằng 3 thứ tiếng. Tên báo bằng tiếng Pháp đặt ở giữa, chữ Ả Rập bên trái và bên phải là chữ Hán, tất cả đều do Bác viết. Do Tòa soạn báo không có Ban biên tập thường xuyên, nên nhiều khi Bác phải “cáng đáng” mọi việc từ khâu sửa chữa, biên tập bài vở, tới khâu bán báo.

Bài học kinh nghiệm và ý nghĩa câu chuyện
Chủ tịch Hồ Chí Minh là tấm gương mẫu mực về tinh thần tự học, lấy tự học làm cốt, làm phương thức chủ yếu để nâng cao trình độ mọi mặt của bản thân. Tự học ở Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trở thành một triết lý nhân văn sâu sắc với một kế hoạch cụ thể, chặt chẽ, khoa học; với một ý chí và quyết tâm bền bỉ, dẻo dai, tinh thần sáng tạo, tranh thủ mọi lúc, mọi nơi để học. Tấm gương sáng của Người là nguồn cổ vũ, nguồn cảm hứng vô tận cho mỗi người Việt Nam xây dựng xã hội học tập hiện nay.
Sinh hoạt dưới cờ và kể chuyện về Bác Hồ vào sáng thứ Hai (tuần 15)
Phòng Công nghệ thông tin – Truyền thông
Người soạn: Trần Dương Hóa
Người kể: Trần Dương Hóa
Nguồn: Không gian văn hóa Hồ Chí Minh – Trường tiểu học Tân Hưng quận 7 cũ
Trụ sở 2: số 369 Đại lộ Bình Dương, phường Thuận Giao, Thành phố Hồ Chí Minh.

Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp, nói chuyện với đoàn đại biểu thanh niên Nam Bộ ra thăm VP CTP - TTP
Phòng Công nghệ thông tin – Truyền thông kể chuyện về Bác, vào sáng thứ Hai, ngày 13 tháng 4 năm 2026, với tiêu đề “Chiếc áo ấm” câu chuyện có nội dung như sau:

Một đêm mùa đông năm 1951, gió bấc tràn về mang theo những hạt mưa lâm thâm làm cho khí trời càng thêm lạnh giá. Thung lũng bản Ty co mình lại trong yên giấc, trừ một ngôi nhà sàn nhỏ còn phát ra ánh sáng. Ở đây, Bác vẫn thức, vẫn làm việc khuya như bao đêm bình thường khác. Bỗng cánh cửa nhà sàn hé mở, bóng Bác hiện ra. Bác bước xuống cầu thang, đi thẳng về phía gốc cây, chỗ tôi đang đứng gác.
- Chú làm nhiệm vụ ở đây có phải không?
- Thưa Bác, vâng ạ!
- Chú không có áo mưa?
Tôi ngập ngừng nhưng mạnh dạn đáp:
- Dạ thưa Bác, cháu không có ạ!
Bác nhìn tôi từ đầu đến chân ái ngại:
- Gác đêm, có áo mưa, không ướt, đỡ lạnh hơn…
Sau đó, Bác từ từ đi vào nhà, dáng suy nghĩ…
Một tuần sau, anh Bảy cùng mấy người nữa đem đến cho chúng tôi 12 chiếc áo dạ dài chiến lợi phẩm. Anh nói:
- Bác bảo phải cố gắng tìm áo mưa cho anh em. Hôm nay có mấy chiếc áo này, chúng tôi mang lại cho các đồng chí. Được một chiếc áo như thế này là một điều quý, nhưng đối với chúng tôi còn quý giá và hạnh phúc hơn khi Bác trực tiếp chăm lo, săn sóc với cả tấm lòng yêu thương của một người cha.
Sáng hôm sau, tôi mặc chiếc áo mới nhận được đến gác nơi Bác làm việc. Thấy tôi, Bác cười và khen:
- Hôm nay chú có áo mới rồi.
- Dạ thưa Bác, đây là áo anh Bảy đem đến cho tiểu đội chúng cháu mỗi người một chiếc ạ.
Nghe tôi thưa lại, Bác rất vui. Bác ân cần dặn dò thêm:
- Trời lạnh, chú cần giữ gìn sức khỏe và cố gắng làm tốt công tác.
Dặn dò xong, Bác trở lại ngôi nhà sàn để làm việc. Lòng tôi xiết bao xúc động. Bác đã dành áo ấm cho chúng tôi trong lúc Bác chỉ mặc một chiếc áo bông mỏng đã cũ. Đáng lẽ chúng tôi phải chăm lo cho Bác nhiều hơn, còn Bác, Bác lại lo nghĩ đến chúng tôi nhiều quá.
Từ đấy, chúng tôi cũng trân trọng giữ gìn chiếc áo Bác cho như giữ lấy hơi ấm của Bác. Hơi ấm ấy đã truyền thêm cho chúng tôi sức mạnh trong mỗi chặng đường công tác.

Ý nghĩa câu chuyện
Câu chuyện này tả lại tình yêu thương ân cần của Bác dành cho những cán bộ phục vụ quanh mình. Dù bận trăm công nghìn việc, nhưng khi thấy người chiến sĩ cảnh vệ canh gác dưới chân lán bị ướt và lạnh, Bác đã đôn đốc quân nhu chóng tìm áo ấm cho các anh. Chỉ một chiếc áo nhưng đã làm ấm cơ thể, ấm lòng anh chiến sĩ và hàng triệu triệu con tim người Việt.

Bài học kinh nghiệm
Từ câu chuyện “Chiếc áo ấm”, mỗi viên chức và người lao động của Trung tâm Dịch vụ việc làm Thành phố Hồ Chí Minh cần rút ra những bài học sâu sắc về tinh thần trách nhiệm và đạo đức công vụ trong thực thi nhiệm vụ.
Trước hết, cần xác định rõ người lao động và doanh nghiệp là đối tượng phục vụ trung tâm, từ đó nâng cao ý thức tận tâm, tận tụy, xem việc hỗ trợ, giải quyết nhu cầu của người dân như trách nhiệm và danh dự của bản thân. Mỗi cán bộ phải chủ động trong công việc, đặc biệt là tăng cường kết nối cung – cầu lao động, theo dõi sát tiến độ xử lý hồ sơ, nhất là hồ sơ bảo hiểm thất nghiệp, đảm bảo đúng hạn, đúng quy định, không để xảy ra tình trạng chậm trễ, tồn đọng.
Bên cạnh đó, cần xây dựng tác phong làm việc chuyên nghiệp, trách nhiệm, không đùn đẩy, né tránh, luôn sẵn sàng hỗ trợ, hướng dẫn người dân một cách rõ ràng, hiệu quả. Mỗi hành động nhỏ trong công việc hàng ngày đều góp phần tạo dựng niềm tin của người lao động đối với Trung tâm.
Sinh hoạt dưới cờ và kể chuyện về Bác Hồ vào sáng thứ Hai (tuần 15)
Phòng Công nghệ thông tin – Truyền thông
Người soạn: Hồ Nguyễn Phương Uyên
Người kể: Hồ Nguyễn Phương Uyên
Nguồn: Chủ tịch Hồ Chí Minh, một huyền thoại kỳ vĩ - Bút tích, hình ảnh và những câu chuyện về phẩm cách của Người (NXB Hồng Đức, 2008)
Trụ sở 3: số 764 Cách Mạng Tháng Tám, phường Bà Rịa, Thành phố Hồ Chí Minh.

Chủ tịch Hồ Chí Minh và một số cán bộ miền Nam ra thăm VP CTP - TTP tại Việt Bắc năm 1951
Phòng Tổ chức hành chính – Kế toán kể chuyện về Bác, vào sáng thứ Hai, ngày 13 tháng 4 năm 2026, với tiêu đề “Tấm lòng của Bác Hồ với chiến sĩ” câu chuyện có nội dung như sau:

Đối với chiến sĩ là những người hy sinh nhiều nhất cho dân tộc, Bác Hồ thường dành cho anh em sự chăm lo, săn sóc ân tình, chu đáo nhất.
Mùa đông, thương anh em chiến sĩ rét mướt ở rừng núi hay bưng biền, Bác đem tấm áo lụa của mình được đồng bào tặng, bán đấu giá để lấy tiền mua áo ấm gửi cho các chiến sĩ.
Bác thường nói: “Chiến sĩ còn đói khổ, tôi ăn ngon sao được!”. “Chiến sĩ còn rách rưới, mình mặc thế này cũng là đầy đủ lắm rồi!”.
Mùa hè năm ấy (1967), trời Hà Nội rất nóng. Sức khỏe Bác Hồ đã kém, thần kinh tuổi già cũng suy nhược, dễ bị toát mồ hôi, ướt đầm, có ngày phải thay mấy lần quần áo, có khi hong tại chỗ, rồi lại thay ngay. Bác không cho dùng máy điều hoà nhiệt độ. Bác bảo: Mùi nó hôi lắm, Bác không chịu được! (Bác không dùng nên nói vậy thôi).
Thấy trời oi bức quá, Bác nói với đồng chí Vũ Kỳ:
- Nắng nóng thế này, các chú bộ đội trực phòng không trên nóc hội trường Ba Đình thì sao chịu được? Các chú ấy có đủ nước uống không? Chú thử lên tìm hiểu xem thế nào, về cho Bác biết.
Đồng chí Vũ Kỳ lên, được biết trên đó có một tổ súng 14 ly 5. Ụ cát sơ sài, nêu địch bắn vào thì chỉ có hy sinh, rất nguy hiểm.
Trời nắng chói, đứng một lúc mà hoa cả mắt. Đồng chí Vũ Kỳ hỏi:
- Các đồng chí có nước ngọt uống không?
- Nước chè thường còn chưa có, lấy đâu ra nước ngọt!
Đồng chí Vũ Kỳ về nói lại với Bác, Bác gọi điện ngay cho đồng chí Văn Tiến Dũng:
- Sao các chú không lo đủ nước uống cho các chiến sĩ trực phòng không? Nghe nói ụ súng trên nóc hội trường rất sơ sài, chú phải lo sửa ngay để đảm bảo an toàn cho chiến sĩ trong chiến đấu!
Sau đó Bác bảo đồng chí Vũ Kỳ đi lấy sổ tiết kiệm của Bác, xem tiền tiết kiệm của Bác còn bao nhiêu.
Tại sao Bác có tiền tiết kiệm? Lương Bác cao nhất nước, nhưng hàng tháng cũng chỉ đủ tiêu. Mọi chi phí sinh hoạt của Bác, từ cái chổi lông gà, đều ghi vào lương cả.
Tiền tiết kiệm của Bác là do các báo trả nhuận bút cho Bác. Bác viết báo nhiều, có năm hàng trăm bài. Các báo gửi đến bao nhiêu, văn phòng đều gửi vào sổ tiết kiệm của Bác. Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, Bác cũng đã có tiền tiết kiệm.
Đến dịp Tết Nguyên đán, Bác lại đem chia cho cán bộ các cơ quan chung quanh Bác mua lợn để đón xuân.
Đồng chí Vũ Kỳ xem sổ và báo cáo:
- Thưa Bác, còn lại tất cả hơn 25.000 đồng (lúc đó là một món tiền rất lớn, tương đương với khoảng 60 luợng vàng).
Bác bảo:
- Chú chuyển ngay số tiền đó cho Bộ Tổng tham mưu và nói: “Đó là quà của Bác tặng để mua nước ngọt cho anh em chiến sĩ trực phòng không uống, không phải chỉ cho những chiến sĩ ở Ba Đình, mà cho tất cả các chiến sĩ đang trực chiến trên mâm pháo ở khắp miền Bắc. Nếu số tiền đó không đủ thì yêu cầu địa phương nào có bộ đội phòng không trực chiến góp sức vào cùng lo!”.
Về sau, Bộ Tư lệnh Phòng không quân báo cáo lại cho Văn phòng Phủ Chủ tịch biết: Số tiền của Bác mua nước uống cho bộ đội phòng không, không quân được một tuần.

Ý nghĩa của câu chuyện
Cậu chuyện thể hiện sự quan tâm, tình thương của Bác dành cho chiến sĩ không phải là sự ban ơn từ trên xuống, mà là sự thấu hiểu sâu sắc. Dù sức khỏe đang yếu, dù bản thân cũng đang phải chịu đựng cái nóng khắc nghiệt của Hà Nội, nhưng tâm trí Bác luôn hướng về người lính.

Liên hệ thực tiễn và trong công việc
- Tập thể lãnh đạo, quản lý Trung tâm luôn quan tâm đến viên chức, người lao động (VC-NLĐ) tại Trung tâm thông qua việc thường xuyên gặp gỡ, trao đổi, trò chuyện trực tiếp với VC-NLĐ hoặc qua các nhóm Zalo để cùng nhau chia sẻ những khó khăn, vướng mắc trong công việc, nắm bắt tình hình tư tưởng của VC-NLĐ để kịp thời đưa ra những phương hướng, giải pháp công việc và kịp thời khen thưởng, động viên tinh thần VC-NLĐ. Ngoài ra, tập thể lãnh đạo, quản lý Trung tâm luôn thể hiện sự đoàn kết, hòa đồng, gần gũi với VC-NLĐ thông qua các hoạt động vui chơi, giải trí do Trung tâm tổ chức.
- Viên chức, người lao động tại Trung tâm luôn thực hiện nhiệm vụ được giao với tinh thần trách nhiệm cao nhất, đặt lợi ích chung của Trung tâm, của người lao động lên trên lợi ích cá nhân, luôn đoàn kết, quan tâm và hỗ trợ lẫn nhau, góp phần giữ vững uy tín và hiệu quả hoạt động của Trung tâm.
Sinh hoạt dưới cờ và kể chuyện về Bác Hồ vào sáng thứ Hai (tuần 15)
Phòng Tổ chức hành chính – Kế toán
Người soạn: Trịnh Thị Lục
Người kể: Trịnh Thị Lục
Nguồn: (Theo 117 Chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh - Ban Tuyên giáo TW, Nxb. CTQG - 2007)
