Sinh hoạt dưới cờ và kể câu chuyện về học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh tuần 02
Trụ sở chính: Số 153 Xô Viết Nghệ Tĩnh, phường Gia Định, Thành phố Hồ Chí Minh

Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng các thành viên Hội đồng Chính phủ đang nghiên cứu bản đồ trong một phiên họp Chính phủ
Phòng Bảo hiểm thất nghiệp kể chuyện về Bác Hồ vào sáng thứ Hai, ngày 12 tháng 01 năm 2026, với tiêu đề “Chủ động trong mọi việc” bài kể chuyện có nội dung như sau:
Tháng 8 năm 1952 Bộ Quốc phòng mở hội nghị tổng kết chiến tranh du kích tại căn cứ địa Việt Bắc. Một buổi sáng như thường lệ, một chiến sĩ phục vụ hội nghị xách mấy ống tre đầy nước từ dưới suối đi lên cho chúng ta dùng. Tôi và anh Hoàng đón lấy một ống tre bỗng một ông già mặt quần đùi, áo mây ô, khăn mặt hoàng cổ nhuộm màu lá cây đi lại gần hai chúng tôi.
Anh Hoàng ghé sát vào tai nói nhỏ:
– Bác, Bác Hồ đấy!
Chúng tôi chưa kịp chào Bác thì Bác hỏi:
– Nước xách lên cho các chú đánh răng, rửa mặt phải không?
Không đợi chúng tôi trả lời, Bác nói:
– Không được thế! hai chú đang tuổi thanh niên, buổi sáng xuống suối rửa mặt tha hồ thoải mái, mà còn tập thể dục có hơn không?
Cả hai chúng tôi đứng lặng người, Bác nói tiếp:
– Việc gì có thể làm được hãy tự làm lấy, đừng bắt chiến sĩ phục vụ vì mình mà các chú không chịu phụ thuộc!
Bác đi rồi chúng tôi còn đứng nhìn theo và vô cùng thấm thía lời nhắc nhở của Bác.

Ý nghĩa câu chuyện và bài học kinh nghiệm
Qua câu chuyện kể cho thấy trong cuộc sống khi làm việc gì phải nghĩ đến mọi người, đừng vì lợi ích riêng tư mà xem nhẹ quyền lợi của người khác, phải tích cực lao động, của cải vật chất tự mình làm ra mới có giá trị đích thực, dù việc nhỏ hay to, phải thật sự gương mẫu, thường xuyên quan tâm và nghĩ đến mọi người, trong công tác, dù ở cấp nào chúng ta cũng phải chủ động xây dựng chương trình, kế hoạch hoạt động cho bản thân, đừng nên trông chờ vào sự giúp đỡ của người khác.
Sinh hoạt dưới cờ và kể chuyện về Bác Hồ vào sáng thứ Hai (tuần 02)
Phòng Bảo hiểm thất nghiệp
Người soạn: Văn Thị Mỹ Linh
Người kể: Trần Thị Bích Phượng
Nguồn: Không gian văn hóa Hồ Chí Minh – Trường Tiểu học Tân Hưng
Trụ sở 2: số 369 Đại lộ Bình Dương, phường Thuận Giao, Thành phố Hồ Chí Minh

Bác Hồ trên đường đi công tác qua suối Lê Nin, năm 1950
Phòng Bảo hiểm thất nghiêp kể chuyện về Bác Hồ vào sáng thứ Hai, ngày 12 tháng 01 năm 2026 với tiêu đề “Ba chiếc ba lô” câu chuyện có nội dung như sau:
Trong những ngày sống ở Việt Bắc, mỗi lần Bác đi công tác đều có hai đồng chí đi cùng. Vì sợ Bác mệt, nên hai đồng chí định mang hộ ba lô cho Bác, nhưng Bác nói:
– Đi đường rừng, leo núi ai mà chẳng mệt, tập trung đồ vật cho một người mang đi thì người đó càng chóng mệt. Cứ phân ra mỗi người mang một ít.
Khi mọi thứ đã được phân ra cho vào 3 ba lô rồi, Bác còn hỏi thêm:
– Các chú đã chia đều rồi chứ? Hai đồng chí trả lời:
– Thưa Bác, rồi ạ.
Ba người lên đường, qua một chặng, mọi người dừng chân, Bác đến chỗ đồng chí bên cạnh, xách chiếc ba lô lên.
– Tại sao ba lô của chú nặng mà Bác lại nhẹ?
Sau đó, Bác mở cả 3 chiếc ba lô ra xem thì thấy ba lô của Bác nhẹ nhất, chỉ có chăn, màn. Bác không đồng ý và nói:
– Chỉ có lao động thật sự mới đem lại hạnh phúc cho con người.
Hai đồng chí kia lại phải san đều các thứ vào 3 chiếc ba lô.

Ý nghĩa của bài học về sự công bằng
- Công bằng và chia sẻ trách nhiệm: Khi đi đường, ai cũng mệt, nên việc san sẻ nhiệm vụ giúp cho mọi người cùng gánh vác, tránh để một người quá nặng còn người khác quá nhẹ.
- Hạnh phúc đến từ sự đóng góp: Câu nói “Chỉ có lao động thật sự mới đem lại hạnh phúc cho con người” thể hiện quan điểm sâu sắc: hạnh phúc không đến từ sự hưởng thụ mà từ việc mình tạo ra giá trị.

Liên hệ thực tiễn và trong công việc
Tinh thần lao động chân chính và trách nhiệm
Như Bác đã nhấn mạnh, hạnh phúc đến từ lao động thật sự. Trong Trung tâm Dịch vụ Việc làm, điều này thể hiện qua:
- Làm việc trách nhiệm trong từng khâu hỗ trợ người lao động;
- Tư vấn nghề, giới thiệu việc làm với sự tận tâm;
- Coi mỗi trường hợp giải quyết thành công là giá trị đóng góp cho xã hội.
Công bằng và chia sẻ nhiệm vụ trong nội bộ
Việc “san ba lô” gợi nhắc sự phân công hợp lý. Trong thực tế công việc:
- Chia trách nhiệm theo năng lực, đảm bảo tiến độ và giảm quá tải;
- Hỗ trợ đồng nghiệp khi có thời điểm cao điểm hồ sơ, bảo hiểm thất nghiệp, tư vấn việc làm…
Điều này giúp nâng cao hiệu quả và giữ tinh thần đoàn kết nội bộ.
Sinh hoạt dưới cờ và kể chuyện về Bác Hồ vào sáng thứ Hai (tuần 02)
Phòng Bảo hiểm thất nghiệp
Người soạn: Nguyễn Thị Phương
Người kể: Nguyễn Thị Phương
Nguồn: (Theo Chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh)
Trụ sở 3: số 764 Cách Mạng Tháng Tám, phường Bà Rịa, Thành phố Hồ Chí Minh

Chủ tịch Hồ Chí Minh chụp ảnh cùng hai học trò xuất sắc của Người tại Văn phòng Chủ tịch phủ - Thủ tướng phủ
Phòng Bảo hiểm Thất nghiệp kể chuyện về Bác Hồ vào sáng thứ Hai, ngày 12 tháng 01 năm 2025 với tiêu đề “Bác có phải là vua đâu” câu chuyện có nội dung như sau:
Có một số người có ngôi cao, chức cả, sống trong sự trọng vọng, chiều chuộng của mọi người, thường xuyên được hưởng sự ưu đãi đặc biệt, lâu dần cũng quen đi mà không hề biết rằng mình đã nhiễm phải thói đặc quyền, đặc lợi. Nhưng Bác Hồ của chúng ta luôn luôn hoà mình vào cuộc sống chung của đồng bào, đồng chí, không nhận bất cứ một sự ưu tiên nào người khác dành cho mình.
Kháng chiến toàn quốc bùng nổ, nhiều nhân sĩ, trí thức cao tuổi theo Bác lên Việt Bắc, đi kháng chiến, đèo cao, suối sâu, đường bùn lầy, nhiều vị phải nằm cáng. Anh em phục vụ lo Bác mệt cũng đề nghị Bác lên cáng, Bác gạt đi: Bác còn khoẻ, còn đi được, các chú có nhiệm vụ đưa Bác đi như thế này là tốt rồi.
Năm 1950, Bác Hồ đi chiến dịch biên giới. Chuyến đi dài ngày, gian khổ. Anh em cảnh vệ kiếm được một con ngựa. mời Bác lên. Bác cười: chúng ta có bảy người, ngựa thì có một con, Bác cưỡi sao tiện? Anh em vừa khẩn khoản: chúng cháu còn trẻ, Bác đã cao tuổi, đường xa, việc nhiều … Không nỡ từ chối, Bác trả lời: - Thôi được, các chú cứ mang ngựa theo để nó đỡ hộ ba lô, gạo nước và thức ăn. Trên đường đi, ai mệt thì cưỡi. Bác mệt, Bác cũng sẽ cưỡi.
Cuối năm 1961, Bác về thăm xã Vĩnh Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, một xã có phong trào trồng cây tốt. Tại một ngọn đồi thấp, Bác đứng nói chuyện với nhân dân trong xã. Trời đã gần trưa, tuy đã sang đông mà nắng còn gay gắt. Nhìn Bác đứng giữa nắng trưa, ai cũng băn khoăn. Đồng chí chủ tịch huyện cho tìm mượn được chiếc ô, định giương lên che nắng cho Bác, thì Bác quay lại hỏi: - Thế chú có đủ ô che cho tất cả đồng bào không? Thôi, cất đi, Bác có phải là vua đâu?
Một lần, trong bữa ăn, đồng chí phục vụ dọn lên cho Bác một đĩa cá anh vũ, một loại cá sông quý hiếm thường chỉ có ở khúc Bạch Hạc - Việt Trì. Nhìn đĩa cá biết ngay là của hiếm, Bác khen và bảo:
- Cá ngon quá, thế mà chú Tô (tức đồng chí Phạm Văn Đồng) lại đi vắng. Thôi, các chú để đến chiều đồng chí Tô về cùng thưởng thức.
Miếng ngon không bao giờ Bác chịu ăn một mình. Chia sẻ ngọt bùi là thế, tưởng chuyện cũng sẽ qua đi. Nhưng đến bữa sau, trong mâm cơm lại có món cá hôm trước. Nhìn đĩa cá, Bác hiểu ngay và tỏ ra không bằng lòng.
- Bác có phải là vua đâu mà phải cung với tiến!
Rồi Người kiên quyết bắt mang đi không ăn nữa. Như Bác đã từng nói, ở đời ai chẳng thích ăn ngon, mặc đẹp, nhưng nếu miếng ngon đó lại đánh đổi bằng sự mệt nhọc, phiền hà của người khác thì Bác đâu có chấp nhận.
Những anh em công tác trong Phủ Chủ tịch hàng ngày vẫn thường đi lại bằng xe đạp, thỉnh thoảng có gặp Bác đi bộ. Nhìn thấy Bác, mọi người đều xuống dắt xe cho Bác đi qua rồi mới lên xe đi tiếp. Thấy vậy, Bác thường khoát tay ra hiệu bảo anh em cứ đi tiếp, không cần xuống xe. Nhưng ai có thể cho phép mình ngồi trên xe khi Bác đi bộ. Một lần, Bác gọi đồng chí vừa xuống dắt xe lại gần và bảo:
- Các chú có công việc của mình nên cứ tiếp tục đạp xe mà đi. Bác đâu có phải là cái đền có biển “hạ mã” ở trước để ai đi qua cũng phải xuống xe, xuống ngựa?
Lão Tử có nói: “Trời đất sở dĩ có thể dài và lâu vì không sống cho mình nên mới được trường sinh. Thánh nhân đặt thân mình ở sau mà lại lên trước, đặt thân mình ở ngoài mà lại còn”. Bác Hồ sống quên mình, không nghĩ đến mình mà lại trở thành sống mãi. Lời Lão Tử thật sâu sắc lắm thay!

Ý nghĩa câu chuyện
- Câu chuyện “Bác có phải là vua đâu” thể hiện lối sống giản dị, khiêm nhường và tôn trọng nguyên tắc chung của Bác Hồ. Dù là Chủ tịch nước, Bác không cho phép mình được hưởng đặc quyền, đặc lợi hay làm phiền người khác chỉ vì chức vụ.
- Thông điệp cốt lõi: Không ai có thể đứng trên tập thể hay pháp luật. Quyền lực và chức vụ không phải để hưởng thụ, mà là để phụng sự. Chức vụ không đồng nghĩa với đặc quyền, đặc lợi.

Liên hệ thực tiễn và trong công việc
- Tập thể lãnh đạo, quản lý Trung tâm luôn giữ tác phong gần gũi, giản dị, khiêm tốn, không xa rời viên chức, người lao động và người dân đến giao dịch (người lao động thất nghiệp, doanh nghiệp tuyển dụng); Luôn tôn trọng tập thể, lắng nghe ý kiến cấp dưới; Không lạm dụng quyền hạn, không quan liêu, mệnh lệnh hành chính cứng nhắc; Luôn nêu gương trong chấp hành kỷ luật, quy chế cơ quan, từ giờ giấc làm việc, thái độ tiếp dân đến việc thực hành tiết kiệm, chống lãng phí; Luôn xem hiệu quả phục vụ người lao động và doanh nghiệp là thước đo uy tín của người đứng đầu đơn vị.
- Viên chức, người lao động Trung tâm luôn có thái độ ứng xử chuẩn mực, tận tình, tôn trọng người lao động. Không hách dịch, cửa quyền, không lấy lý do bận rộn, quy định phức tạp để né tránh trách nhiệm; Chủ động học tập, nâng cao chuyên môn và kỹ năng giao tiếp, góp phần nâng cao hiệu quả tư vấn việc làm, giới thiệu việc làm và giải quyết chế độ bảo hiểm thất nghiệp.
Qua câu chuyện “Bác có phải là vua đâu” nhắc nhở chúng ta rằng dù ở cương vị nào viên chức, người lao động Trung tâm đều là công bộc của Nhân dân, Trung tâm chỉ thực sự hoàn thành nhiệm vụ khi tập thể lãnh đạo cùng viên chức và người lao động trong Trung tâm gương mẫu, tận tụy, cùng hướng đến mục tiêu phục vụ người lao động, từ đó tạo sự hài lòng cho người dân và doanh nghiệp.
Sinh hoạt dưới cờ và kể chuyện về Bác Hồ vào sáng thứ Hai (tuần 02)
Phòng Bảo hiểm thất nghiệp
Người soạn: Nguyễn Bảo Anh
Người kể: Nguyễn Bảo Anh
Nguồn: (Theo 117 Chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, Ban Tuyên giáo TW, Nxb. CTQG - 2007)
